Một buổi tối thả đèn trên sông Thạch Hãn, khoảnh khắc như thấy mình đang chạm vào một phần ký ức của mảnh đất này
Về với Quảng Trị

Mỗi ngọn đèn là một lời nguyện, một nén tâm hương gửi về những linh hồn đã ngã xuống. Có đi, có tận mắt chứng kiến, mới thấy rõ giá trị của sự bình yên hôm nay. Và cũng từ đó, tôi học cách trân trọng hiện tại, thấy mình trưởng thành hơn sau mỗi hành trình tác nghiệp.

Nhưng tháng Bảy này không chỉ là tháng của tri ân. Cũng là tháng của những mất mát, của nỗi đau còn mới nguyên. Những dòng tin tức về vụ lật tàu ở Quảng Ninh, con tàu Vịnh Xanh 58 mang theo bao sinh mệnh, khiến tôi bàng hoàng. Nó như một lời nhắc nhở về sự mong manh của kiếp người, rằng sự sống đôi khi chỉ cách cái chết bằng một khoảnh khắc.
Trong tiếng chuông chùa ngân vang, trong ánh đèn hoa đăng thả xuống giữa màn đêm lặng lẽ, tôi thầm nguyện cầu. Nguyện cho những linh hồn đã khuất, mới đây hay đã lâu đều được an yên.

Nhiều khi tôi thấy mình như người lưu giữ những mảnh ghép ký ức. Có mảnh ghép sáng trong của lòng biết ơn, có mảnh ghép tối sẫm của nỗi đau. Nhưng tất cả đều dạy tôi cách sống chậm lại, biết trân quý hơn từng ngày còn được hiện hữu.







